VKSND huyện, thành phố

Liên kết Website

 


mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay2
mod_vvisit_counterHôm qua0
mod_vvisit_counterTuần này2
mod_vvisit_counterTháng này2
mod_vvisit_counterTổng cộng17753414
Hiện có 255 khách Trực tuyến
"CÔNG MINH, CHÍNH TRỰC, KHÁCH QUAN, THẬN TRỌNG, KHIÊM TỐN" - Chủ tịch Hồ Chí Minh


Nội dung học tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh (8)


SÁNG MÃI TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH

Chủ tịch Hồ Chí Minh là người thầy vĩ đại của cách mạng Việt Nam, lãnh tụ kính yêu của giai cấp công nhân và của cả dân tộc Việt Nam, một chiến sĩ xuất sắc, một nhà hoạt động lỗi lạc của phong trào cộng sản quốc tế và phong trào giải phóng dân tộc.

Ở Hồ Chí Minh, đạo đức đã đạt tới một sự thống nhất chặt chẽ giữa nói và làm, giữa đời công và đời tư, giữa đạo đức cách mạng và đạo đức đời thường. Do đó, Người đã trở thành "tinh hoa và khí phách, lương tâm và vinh dự", thành biểu tượng của đạo đức và văn minh, không phải chỉ của Đảng ta, dân tộc ta, mà còn là biểu tượng của đạo đức - văn minh nhân loại. Đúng như bạn bè quốc tế đã đánh giá: "Giữa lúc vàng thau lẫn lộn, đồng chí Hồ Chí Minh trở thành trung tâm và tượng trưng cho cuộc xung đột lớn lao đang diễn ra giữa cái cũ và cái mới, giữa chủ nghĩa đế quốc và chủ nghĩa xã hội. Sở dĩ bản anh hùng ca Việt Nam thu hút được lòng yêu mến của hàng trăm triệu người trên thế giới, chính là vì nó được tiêu biểu bởi nhân vật phi thường đó".

Tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh đã làm trong sáng thêm lương tâm của dân tộc và của loài người.

Chủ tịch Hồ Chí Minh đã hiến dâng cả cuộc đời và sự nghiệp của mình cho dân tộc và nhân loại. Con người, cuộc đời và sự nghiệp cách mạng của Người là một chỉnh thể thống nhất, ở đó có mối liên hệ hữu cơ không thể tách rời giữa tư tưởng và hành động, giữa lý luận và thực tiễn, trong suy nghĩ và cách ứng xử. Cả cuộc đời Người hành động để cứu dân, cứu nước, cho nước nhà được độc lập, đồng bào ta được tự do, ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành, mọi người tiến bộ, sống nhân ái, hạnh phúc - đó là lẽ sống của Người.       

''Dân tộc ta, nhân dân ta, non sông đất nước ta, đã sinh ra Hồ Chủ Tịch, Người anh hùng dân tộc vĩ đại và chính Người đã làm rạng rỡ dân tộc ta, nhân dân ta và non sông đất nước ta”. Điều đó đã trở thành chân lý làm rung động con tim mỗi người Việt Nam khi nhắc đến tên người- Bác Hồ muôn vàn kính yêu. 

Tấm gương đạo đức Hồ Chí minh là một tấm gương đạo đức của một vĩ nhân, một lãnh tụ cách mạng vĩ đại, một người cộng sản vĩ đại, nhưng đó đồng thời cũng là tấm gương đạo đức của một người bình thường, ai cũng có thể học theo để làm một người cách mạng, một người công dân tốt hơn.

"Không có gì quý hơn độc lập, tự do", đó là lý tưởng, là lẽ sống mà cũng là học thuyết chính trị - đạo đức của Hồ Chí Minh, của dân tộc Việt Nam. Ham muốn tột bậc của Người là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ta ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành.

Chính ham muốn mãnh liệt ấy đã tạo cho Người một ý chí, một nghị lực phi thường để "giàu sang không thể quyến rũ, nghèo khó không thể chuyển lay, uy vũ không thể khuất phục". Cho đến khi phải từ biệt thế giới này, điều luyến tiếc duy nhất của Người vẫn chỉ là "không được phục vụ nhân dân lâu hơn nữa, nhiều hơn nữa".

Đạo đức Hồ Chí Minh là đạo đức của một bậc đại trí, đại đồng, hy sinh chẳng quản, gian nguy không sờn. Đạo đức Hồ Chí Minh là đạo đức của tinh thần: Thắng không kiêu, khó không nản. Cuộc đời Hồ Chí Minh là một chuỗi những năm tháng vô cùng gian khổ: hai lần ngồi tù, một lần lãnh án tử hình; có giai đoạn hoạt động rất sôi nổi, được đánh giá cao, có giai đoạn bị hiểu lầm, ngộ nhận, lâm vào cảnh "như là sống ở bên lề, ở bên ngoài của Đảng”. Vượt qua được thử thách khổ ải, tù đày đã rất khó, nhưng vượt qua được thử thách do bị hiểu lầm, nghi kị còn day dứt hơn nhiều. Để kiên trì chân lý, giữ vững quan điểm độc lập, tự chủ, Người đã bình tĩnh, chủ động vượt qua những năm tháng khó khăn đó. Lê-nin từng nói: không sợ đói, không sợ chết, chỉ sợ không chiến thắng được phút yếu đuối của bản thân. Trong khó khăn, Người vẫn luôn luôn "tự khuyên mình": muốn nên sự nghiệp lớn, tinh thần càng phải cao. Dù có lúc phải "hoá lệ thành thơ" thì điều đó cũng chỉ vì nhân dân, vì Tổ quốc chứ không phải vì cảnh ngộ cá nhân.

Đạo đức Hồ Chí Minh là đạo đức của một lãnh tụ hết lòng thương yêu, quý trọng đối với nhân dân, luôn luộn tin tưởng vào trí tuệ và sức mạnh của nhân dân, cho nên mọi chủ trương, chính sách đều xuất phát từ nhu cầu và lợi ích của nhân dân, luôn luôn dựa vào dân, "lấy dân làm gốc". Người giáo dục cán bộ phải nêu cao tinh thần phục vụ, tinh thần trách nhiệm trước nhân dân, phải chăm lo đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân, bởi "nếu nước được độc lập mà dân không được hưởng hạnh phúc, tự do thì độc lập cũng không có nghĩa lý gì".

Để làm tròn trách nhiệm là người đầy tớ trung thành của nhân dân, Người dạy cán bộ phải gần dân, hiểu tâm lý, nguyện vọng của dân, lắng nghe ý kiến của dân. của "những người không quan trọng", không được lên mặt "quan cách mạng", cậy quyền cậy thế, đè đầu cưỡi cổ dân. Mặc dù uy tín rất cao, có sức hấp dẫn rất lớn, được toàn dân suy tôn là "Cha già của dân tộc" nhưng không bao giờ Người xem mình đứng cao hơn nhân dân. Người coi việc phải gánh chức Chủ tịch cũng như việc "người lính vâng mệnh lệnh quốc dân ra mật trận". Nhận được thư, quà chúc mừng của nhân dân, dù bận trăm công nghìn việc, Người vẫn tự tay viết thư trả lời, cảm ơn một cách thân tình, chu đáo, nêu một tấm gương ứng xử rất văn hóa, đầy khiêm nhường và kính trọng đối với nhân dân.

Đạo đức Hồ Chí Minh là đạo đức nhân ái, vị tha, khoan dung, nhân hậu hết mực. Bác Hồ là "muôn vàn tình thân yêu" đối với đồng chí, đồng bào. Trong tình yêu thương đó, có chỗ cho mọi người, không quên, không bỏ sót một ai. Trái tim mênh mông của người ôm trọn mọi nỗi đau khổ của nhân dân. Người nói một cách cảm động: "Mỗi người, mỗi gia đình đều có một nỗi đau khổ riêng; gộp những nỗi đau khổ riêng của mỗi người, mỗi gia đình lại thì thành nỗi đau khổ của tôi". Tình thương yêu đó được mở rộng đối với nhân dân lao động toàn thế giới. Đối với những người lầm lạc, ngay cả đối với những người chống đối hay kẻ thù, Người cũng thể hiện một lòng khoan dung, độ lượng hiếm có. Kẻ thù xâm lược đã gây nên bao tội ác man rợ đối với nhân dân ta, nhưng khi chúng đã thất thế, đầu hàng hay bị bắt, Người luôn luôn nhắc nhở chúng ta phải đối xử với chúng một cách khoan hồng, phải làm "cho thế giới biết rằng ta là một dân tộc văn minh, văn minh hơn bọn đi giết người, cướp nước".

Đạo đức Hồ Chí Minh là đạo đức chí công vô tư, đời riêng trong sáng, nếp sống giản dị và đức khiêm tốn phi thường. Cần kiệm, giản dị, ít lòng ham muốn về vật chất, đó là "tư cách của người cách mạng". Người đề ra và tự mình gương mẫu thực hiện. Cũng như V.I.Lê-nin, Người coi khinh mọi sự xa hoa, không ưa chuộng những nghi thức trang trọng. Một cốt cách giản dị, một sự giản dị vĩ đại. Đó là một cuộc đời trong sạch, suốt đời thực hành cần kiệm, liêm chính.

Nét nổi bật trong đạo đức Hồ Chí Minh là sự khiêm tốn phi thường. Mặc dù có công lao rất lớn, Người không để ai sùng bái cá nhân mình, mà luôn luôn nêu cao sự nghiệp anh hùng của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta. Người nói: Quần chúng mới là người làm nên lịch sử và lịch sử là lịch sử của chính họ chứ không phảl của một cá nhân anh hùng nào.

Bấy nhiêu đức tính cao cả chung đúc lại trong một con người đã làm cho tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh trở nên siêu việt, vô song, "khó ai có thể vượt hơn. Nhưng với sự kết hợp những đức tính đó, Người còn là tấm gương mà nhiều người khác có thể noi theo".

Tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh đã làm trong sáng thêm lương tâm của dân tộc và của loài người.

(TS. Tổng hợp)


 

Nội dung học tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh (9)


TÁC PHONG HỒ CHÍ MINH

 

Điểm nổi bật nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh là tác phong quần chúng, Bác sâu sát, tin yêu và tôn trọng quần chúng; vừa lãnh đạo quần chúng, vừa phát huy quyền làm chủ tập thể của quần chúng; vừa giáo dục, vừa không ngừng học hỏi quần chúng; luôn luôn thể hiện sự quan tâm đến đời sống của quần chúng. Bác thường dạy cán bộ, đảng viên phải từ nơi quần chúng ra, trở lại nơi quần chúng. Bác nhiều lần phê phán tệ xa rời quần chúng, lên mặt quan cách mạng, quan nhân dân không xứng đáng là người lãnh đạo, người đầy tớ, người học trò của nhân dân. Bác thường nhắc: Chúng ta phải yêu dân, thì dân mới yêu ta. Quần chúng chỉ tin yêu, kính phục cán bộ, đảng viên khi thấy ở người cán bộ, đảng viên tấm lòng trọn vẹn với dân, với nước.

 Tấm lòng của Bác đối với nước, với dân mênh mông như biển cả:

Ôi lòng Bác vậy, cứ thương ta

Thương cuộc đời chung, thương cỏ hoa

Chỉ biết quên mình, cho hết thảy

Như dòng sông chảy, nặng phù sa.

(Thơ: Theo Chân Bác của Tố Hữu).

Khi Bác trở thành Chủ tịch nước, Bác vẫn không khác Già Thu ở Pắc Bó. Khi về ở Phủ Chủ tịch giữa Thủ đô Hà Nội, Bác vẫn gần gũi như ông Ké hồi ở chiến khu Việt Bắc. Dù bận nhiều việc lớn của Đảng và Nhà nước, nhưng đã hàng trăm lần Bác đi thăm các cơ sở; hàng trăm lần Bác đến các đơn vị vũ trang nhân dân thuộc đủ các binh chủng, quân chủng để thăm hỏi cán bộ, chiến sĩ. Bác đã có mặt ở hàng trăm công trường, xí nghiệp, nông trường, hợp tác xã, bệnh viện, trường học, nhà trẻ, lớp mẫu giáo và nhiều nơi ở của những công nhân, cán bộ bình thường. Dấu chân Bác để lại ở nhiều địa phương, từ trung du đến đồng bằng, từ miền núi đến miền duyên hải và các đảo xa rất sâu đậm và mọi người rất triều mến nhớ thương Bác:

Mình về với Bác đường xuôi

Thưa giùm Việt Bắc không nguôi nhớ Người

Nhớ ông Cụ mắt sáng ngời

Áo nâu túi vải, đẹp tươi lạ thường!

Nhớ Người những sáng tin sương.

Ung dung yên ngựa trên đường suối reo.

Nhớ chân Người bước lên đèo.

Người đi rừng núi trông theo bóng Người.

(Thơ: Việt Bắc của Tố Hữu).

 Bác tiếp khách trong Phủ Chủ tịch có đến hàng nghìn lần, không chỉ trong phòng khách mà còn cả dưới dàn hoa, bên sàn gỗ. Đối với mọi người Bác đều ân cần, trân trọng. Đối với các cháu thiếu niên, nhi đồng cũng vậy. Bác từng nói với các đồng chí phục vụ: Ở nhà, các cháu là con, là cháu của các chú, nhưng vào đây các cháu là khách của Bác. Nhận được hàng nghìn lá thư của nhiều người khác nhau, Bác đều đọc và trả lời một cách chu đáo hoặc cho ý kiến cụ thể để các cơ quan có trách nhiệm giải quyết... Tác phong quần chúng của Bác thể hiện ở sự giản dị của Bác. Lúc làm Chủ tịch nước ở Thủ đô Hà Nội, Bác ở:

Nhà gác đơn sơ, một góc vườn

Gỗ thường mộc mạc chẳng mùi sơn

Giường mây chiếu cói, đơn chăn gối

Tủ nhỏ, vừa treo mấy áo sờn

...

Thong dong chiếc gậy gác bên bàn

Còn đôi dép cũ, mòn quai gót

Bác vẫn thường đi giữa thế gian...

(Theo Chân Bác của Tố Hữu).

 

Nếu tác phong quần chúng là nội dung nổi bật nhất trong tác phong của Bác, thì tác phong tập thể, dân chủ là một nội dung không kém phần quan trọng. Xuất phát từ quan điểm của Chủ nghĩa Mác-Lênin, từ nguyên tắc tập trung dân chủ, Bác yêu cầu cán bộ, đảng viên phải xây dựng tác phong tập thể, dân chủ trong công tác, trong lãnh đạo. Bác thường nói, không một người nào có thể hiểu biết được mọi thứ, làm nổi tất cả mọi việc. Ngay đến anh hùng, lãnh tụ cũng vậy: Đem so với công việc của loài người trong thế giới, thì những người đại anh hùng xưa nay cũng chẳng qua làm tròn một bộ phận thôi. Cái thông minh của người phụ trách, người lãnh đạo, không phải chỉ là những điều tự mình nghĩ ra, mà quan trọng hơn, chính là ở chỗ biết phát huy và tổng hợp được những cái thông minh của nhiều người khác. Sự tổng hợp đó có thể là một cấp số cộng hoặc một cấp số nhân.

 Trong công tác, lãnh đạo, Bác yêu cầu phải xây dựng tác phong khoa học, cách làm việc có khoa học và phải có kế hoạch rõ ràng, từ kế hoạch dài đến kế hoạch ngắn, làm việc có chương trình, có giờ giấc, giờ nào việc ấy. Bác nhắc chúng ta phải quý trọng thời gian, làm việc có điều tra, nghiên cứu, nắm chắc tình hình, vấn đề rồi mới đi đến quyết định. Bác căn dặn cán bộ phải chân đi, mắt thấy, tai nghe, miệng nói, tay làm, óc nghĩ; không được lãnh đạo chung chung.

 Bác yêu cầu mọi cán bộ, đảng viên phải thường xuyên rèn luyện để có được tác phong sinh hoạt giản dị, lành mạnh, trong sạch. Những tư tưởng, đạo đức cách mạng cao đẹp phải biến thành những thói quen trong cuộc sống của mỗi người. Con người ta ai cũng có ham muốn, nhưng Bác dạy phải hướng những ham muốn vào việc phấn đấu thực hiện những mục tiêu, lý tưởng của cách mạng. Tự mình, Bác nói: ''Tôi chỉ có một sự ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành''. Theo Bác, mỗi người phải biết tự kiềm chế, không để cho những ham muốn thấp hèn trở thành thói quen trong cuộc sống, trong sinh hoạt hằng ngày.

 Sự giản dị, lành mạnh, trong sạch trong cuộc sống hằng ngày của Bác để lại những ấn tượng tốt đẹp, thiêng liêng trong đồng bào ta và bạn bè quốc tế. Ông Tô-rê đã phát biểu: ''Giữa bạn bè, người ta không biết lấy gì biếu Chủ tịch. Hình như Chủ tịch không cần điều gì khác hơn sự ủng hộ chính nghĩa của Việt Nam''.

 Tác phong của Bác Hồ là tác phong quần chúng, tập thể dân chủ, khoa học, sinh hoạt giản dị, lành mạnh, trong sạch. Tác phong ấy là sự chắc lọc và chứa đựng những gì tốt đẹp nhất của truyền thống Việt Nam, của con người và dân tộc Việt Nam, được ấp ủ lâu dài trong cái nôi chủ nghĩa yêu nước, tẩm mình sâu sắc trong hồn dân tộc, là kết tinh của truyền thống mấy nghìn năm dựng nước và giữ nước của nhân dân Việt Nam. Trên cái nền kiên cố ấy, trên mảnh đất phì nhiêu ấy, tư tưởng, đạo đức, tác phong Hồ Chí Minh gạn lọc các hạt giống trí tuệ cổ kim phương Đông, phương Tây và vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác-Lênin, sản phẩm khoa học hiện đại vào một đất nước cụ thể. Do đó nói riêng về tác phong Hồ Chí Minh rất hiện đại, luôn hướng con người tới tương lai, là một bộ phận không thể thiếu của nhân cách con người mới XHCN và cộng sản chủ nghĩa. Ngay từ những năm 20 của thế kỷ XX, Ô-xíp Man-đen-stam đã thấy ở Người một sự thu hút kỳ lạ: ''Từ Nguyễn Ái Quốc, tỏa ra một nền văn hóa, không phải văn hóa châu Âu, mà có lẽ là nền văn hóa của tương lai''.

 Hạnh phúc đối với dân tộc Việt Nam và Đảng Cộng sản Việt Nam có tư tưởng, đạo đức, tác phong Hồ Chí Minh. Học tập tác phong của Bác, mỗi cán bộ, đảng viên phải thể hiện tác phong ấy trong công việc, cuộc sống hằng ngày một cách sáng tạo và có hiệu quả trong tiến trình đổi mới đất nước do Đảng ta khởi xướng và lãnh đạo.

                                                  

Theo Báo Long An

 


 

Nội dung học tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh (10)

 


ĐẠO ĐỨC, MỘT VẤN ĐỀ QUAN TÂM HÀNG ĐẦU CỦA BÁC


Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh là một trong những nhà tư tưởng, nhà lãnh đạo cách mạng bàn nhiều nhất đến vấn đề đạo đức. Theo Bác, con người có bốn đức: Cần, kiệm, liêm, chính; nếu thiếu một đức thì không thành người. Những tư tưởng lớn của Bác về đạo đức, nằm trong những bài viết, bài nói ngắn gọn, hàm xúc theo phong cách rất phương Đông, gần gũi, dễ hiểu.

Tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh được bắt nguồn từ truyền thống đạo đức của dân tộc Việt Nam, được kế thừa tư tưởng đạo đức phương Đông và những tinh hoa đạo đức của nhân loại. Có thể nói, với tư duy độc lập và sáng tạo, Hồ Chí Minh đã xuất phát từ thực tiễn Việt Nam, thực hiện một công việc kế thừa có chọn lọc, thâu tóm những giá trị đạo đức của quá khứ, đề xuất những tư tưởng, đạo đức mới, phù hợp với yêu cầu của cách mạng việt Nam trong thời đại mới.

Và hơn ai hết, Bác Hồ lại là người thực hiện trước tiên những điều mình đã nói, đã viết. Bác vừa là nhà đạo đức học lớn, vừa là tấm gương đạo đức trong sáng, tiêu biểu nhất. ở Bác, một đặc trưng nổi bật, một nét rất riêng là luôn có sự thống nhất giữa tư tưởng và hành vi, động cơ và hiệu quả, giữa lý luận và thực tiễn. Bởi vậy, học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, không chỉ thông qua những tác phẩm của Người về đạo đức, mà quan trọng hơn phải thông qua chính thực tế được thể hiện trong toàn bộ cuộc đời hoạt động cách mạng của Bác, thông qua những cử chỉ, những việc làm được coi là mẫu mực đạo đức trong sáng mà Bác để lại cho Đảng, cho dân tộc, cho nhân loại.

BTS (Theo HNM)


 

Nội dung học tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh (11)


PHẨM CHẤT ĐẠO ĐỨC CAO ĐẸP NHẤT

(HNM) - Theo Chủ tịch Hồ Chí Minh, yêu thương con người là một trong những phẩm chất đạo đức cao đẹp nhất. Đó là tình cảm rộng lớn, trước hết dành cho những người cùng khổ, những người bị áp bức, bóc lột.

Trong tình cảm cũng như hành động, Bác Hồ luôn thể hiện sự yêu thương con người thông qua một ham muốn tột bậc là làm cho nước được độc lập, dân được tự do, mọi người ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành. Phải có tình yêu thương con người như vậy thì mới có thể nói đến làm cách mạng, nói đến chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản.

Cũng theo Bác, tình yêu thương con người còn được thể hiện trong mối quan hệ hằng ngày với bạn bè, đồng chí, với mọi người bình thường; với những người có sai lầm, khuyết điểm nhưng đã nhận rõ khuyết điểm, sai lầm và cố gắng sửa chữa. Tình yêu thương đó đòi hỏi mọi người phải luôn luôn nghiêm khắc với mình, rộng rãi, độ lượng, tôn trọng và biết cách nâng con người lên, chứ không phải hạ thấp, càng không phải vùi dập con người. Điều này càng đặc biệt cần đối với mỗi cán bộ, đảng viên.

Đối với tình yêu thương  đồng chí, đồng đội, theo Bác phải dựa trên nguyên tắc tự phê bình và phê bình một cách chân thành, nghiêm túc giữa những người cùng lý tưởng, cùng phấn đấu cho một sự nghiệp chung. Tình cảm đó hoàn toàn xa lạ với dĩ hòa vi quý, bao che sai lầm, khuyết điểm cho nhau, càng xa lạ với yêu nên tốt, ghét nên xấu, chia bè, kéo cánh, dẫn đến mất đoàn kết, tổn thất cho từng người và cho cả tập thể.

 

Lê Minh


 

Nội dung học tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh (11)


PHẨM CHẤT ĐẠO ĐỨC CAO ĐẸP NHẤT

(HNM) - Theo Chủ tịch Hồ Chí Minh, yêu thương con người là một trong những phẩm chất đạo đức cao đẹp nhất. Đó là tình cảm rộng lớn, trước hết dành cho những người cùng khổ, những người bị áp bức, bóc lột.

Trong tình cảm cũng như hành động, Bác Hồ luôn thể hiện sự yêu thương con người thông qua một ham muốn tột bậc là làm cho nước được độc lập, dân được tự do, mọi người ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành. Phải có tình yêu thương con người như vậy thì mới có thể nói đến làm cách mạng, nói đến chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản.

Cũng theo Bác, tình yêu thương con người còn được thể hiện trong mối quan hệ hằng ngày với bạn bè, đồng chí, với mọi người bình thường; với những người có sai lầm, khuyết điểm nhưng đã nhận rõ khuyết điểm, sai lầm và cố gắng sửa chữa. Tình yêu thương đó đòi hỏi mọi người phải luôn luôn nghiêm khắc với mình, rộng rãi, độ lượng, tôn trọng và biết cách nâng con người lên, chứ không phải hạ thấp, càng không phải vùi dập con người. Điều này càng đặc biệt cần đối với mỗi cán bộ, đảng viên.

Đối với tình yêu thương  đồng chí, đồng đội, theo Bác phải dựa trên nguyên tắc tự phê bình và phê bình một cách chân thành, nghiêm túc giữa những người cùng lý tưởng, cùng phấn đấu cho một sự nghiệp chung. Tình cảm đó hoàn toàn xa lạ với dĩ hòa vi quý, bao che sai lầm, khuyết điểm cho nhau, càng xa lạ với yêu nên tốt, ghét nên xấu, chia bè, kéo cánh, dẫn đến mất đoàn kết, tổn thất cho từng người và cho cả tập thể.

 

Lê Minh


 
Các bài viết khác...